04 September, 2014

Being the best is never my choice. I choose to be myself, even if my self changes by time.
I am on my way to grow up. I am looking forward to become a greatest person. I just want to figure out what my dreams are.

30 May, 2014

Last night I had a really weird dream. He left. It was really bad even in a dream. 
Waking up with that unreal feeling lingering in your head, in that light ray getting through the window glowing in my hair. It has been never that long 15 minute in my life. 

Walking out the door and there he was. The smell was there too. He's got an earring. Looks cool anyways. 


09 February, 2014

Vội viết vài dòng trước khi bắt đầu một guồng quay rối rít trong 2 tháng tới. Thành phố này nhiều lúc không biết trút nỗi buồn vào đâu. Có những thay đổi xuất hiện mà mình không mong đợi, hoàn toàn không mong đợi.
Đôi lúc có cảm giác như bị người khác giật dây điều khiển. Suy nghĩ, hành động không phải của mình.
Những tình bạn đã cách xa, khiến mình hoài nghi về tất cả những mối quan hệ khác. Đến nỗi không dám đặt câu hỏi này như trước đây vẫn làm "không biết có bao giờ tụi mình không còn là bạn nữa?" và tự tin vào một viễn cảnh mãi mãi.
Tại sao vẫn không thể nào học được cách sống với ý thức cuộc đời có rất nhiều chương, mà mỗi chương tiếp theo sẽ bỏ lại một người ở chương sau, mà đã từng rất đỗi thương mến.

Cuộc sống thật khó khăn, khi mà bản thân không hài lòng với những gì mình đã làm được, trong khi những người khác lại ngước nhìn ngưỡng mộ. Không ai hiểu được nhau. Ai cũng mong muốn "nếu ở vị trí của tôi thì bạn sẽ hiểu" nhưng lại không mong muốn làm điều ngược lại.
Ai cũng là trung tâm của bản thân. Ai cũng quay cuồng quanh cái tâm đó.

Trạng thái nào thì chóng mặt hơn? Tự quay quanh cái tâm của mình hay quay quanh những cái tâm khác?

05 January, 2014

"It is terrifying to think that one day you will trust somebody enough to let them see you naked. You will undress and remind them that you’ve stretch marks and birth marks and scars from having chicken pox when you were little and scars from all of the other things now. You will blush thousands of shades of red, painting yourself as a rose losing its petals. And that person - that person will take it all in. And I wonder if they will reassure you. But mostly, I wonder if they will even see anything worth reassuring you about. I hope they see each freckle on your back as if it’s a star and you are the whole universe to them."

27 December, 2013

Hít thở hít thở.
Trước mắt là một khoảng không mơ hồ. Với tay ra cũng không có ai đáp trả.

28 November, 2013

Thư gửi Dao Ánh.

B’lao, 23 tháng 9/ 1965

Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.
Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.
Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.
Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu
Trịnh Công Sơn (ký tên)

26 November, 2013

Tối nay đáng lẽ phải học nhưng chẳng vì lý do gì lại không tìm về những thói quen xưa cũ.
Từ bao giờ giải trí của mình chỉ có instagram, facebook. Không có âm nhạc.
Viết gì bây giờ nhỉ? Những thứ to tát về cuộc sống, công việc, tương lai đều có vẻ như không nên có mặt trong những thời khắc này.
Thôi thì nói về anh.
Đúng là hiện tại đa phần đời sống tinh thần của mình là anh.
Có những buổi sáng mở mắt dậy, cảm thấy lạc lối vô cùng. Mình nên làm gì hôm nay?
Mình nên làm nhân viên của một trong những công ty kiểm toán hàng đầu Việt Nam.
Mình nên kiếm tiền. Nhiều bao nhiêu cũng không thấy đủ. Thật buồn cười.
Mình nên ăn mặc đẹp và phải thơm.
Đến đoạn thơm, là lại nhớ anh.
Mùi hương thật hết sức quan trọng. Khi mình trở nên quen thuộc với một người nào đó, lại muốn tìm hiểu nhiều mùi hương khác nhau của họ hơn. Ví như lúc sáng đi làm, anh sẽ có mùi hương như ngày đầu quen nhau đó, mùi nước hoa sexual và mùi kem cạo râu, thật dễ chịu. Lúc tối gặp lại sau khi đi làm về, anh sẽ có mùi nhang, mùi bụi đường, mùi mồ hôi, ngồi đối diện cũng cảm thấy thật an toàn khi được hiện diện trong trường đó. Lúc khuân vác, áo ướt đẫm mồ hôi, cũng thật cuốn hút.
Viết thì dài vậy thôi, chứ buổi sáng ngủ dậy, mấy dòng này lướt qua trong đầu cũng vài giây đồng hồ. Vài giây này sẽ khiến mình thoát ra khỏi cái đống "mình nên làm gì hôm nay" trên kia.